Chương 136

Chương 136 Quả nhiên đó là bàn của Diệp Minh Thành, khi cầm sách giáo khoa lên trên đó đều ghi tên là Diệp Minh Thành, hơn nữa cậu bé còn nhìn thấy một cánh tay nhỏ nhản rất quen thuộc của đồ chơi mô hình đã bị gỡ tung trên mặt đất. Lũ khốn nạn này dám bắt nạt anh trai cậu bé! Hoäắc Minh Thành…Ồ, không đúng, nên gọi là Mặc Hi, cậu bé tức giận liếc nhìn một vòng ra phía sau phòng học, sau đó mới giơ bàn tay nhỏ nhắn bấm đồng hồ điện thoại đang đeo. Vài giây sau, phía trong căn phòng hỗn tạp đang bị khóa, có tiếng chuông đồng hồ điện thoại vang lên. “Diệp Minh Thành…” cậu bé thấy vậy liền chạy tới, thấy cửa vẫn khóa, cậu bé tức giận rút ổ khóa, ném đi rồi đá tung cánh cửa. “Diệp Minh Thành, anh không sao chứ? Em đến rồi đây/ *..” Diệp Minh Thành đang tự cuộn mình lại co quắp ng bên trong, tính cách trẻ con thu mình nói chung là cực kỳ sợ hãi, cho nên sau khi bị nhốt vào bên trong, cậu bé gần như thu mình vào trong góc đó, ôm chặt lấy đầu gối không hề nhúc nhích. Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy. “Diệp Minh Thành? Anh đừng sợ, em ở đây, em đến cứu anh đây” Mặc Hi thấy vậy trong lòng càng cảm thấy khó chịu, ngồi xổm xuống trước mặt người anh em song sinh của mình, chịu đựng cơn tức trong ngực, trước tiên vươn bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ bờ vai anh trai an ủi Diệp Minh Thành dừng một chút, rốt cục, cậu bé cũng chậm rãi tỉnh lại. “Mặc Hi, cuối cùng em cũng đến rồi..” Cậu bé nghẹn ngào, bật dậy lao lên người Mặc Hi rồi ôm chặt lấy cậu bé, với sức lực đó, Mặc Hi dường như bị bóp nghẹt đến mức tắt thở. Hóa ra khi Diệp Minh Thành bị nhốt ở đây, Mặc Hi đã đến nơi này để làm theo sự chỉ dẫn của mẹ. Sau đó, cậu bé nhìn thấy đây là nhà trẻ, đoán được hôm nay mẹ đưa Diệp Minh Thành đến nhà trẻ nên cầm đồng hồ điện thoại gọi cho anh mình, muốn hỏi thăm tình hình hiện tại. Nhưng cậu bé không ngờ rằng điều này lại xảy ra với anh mình. Anh trai củaMộcMặc Hi mà chúng cũng dám bắt nạt thành như thế này sao? Chúng nó nhất định là chán sống rồi! Mặc Hi cảm nhận được sự run rẩy và sợ hãi của anh trai khi đang ôm lấy mình, khuôn mặt nhỏ nhản lạnh lùng tràn đầy lửa giận. “Đi, dẫn em đi tìm chúng nó, em báo thù cho anh?” “Hả?” Trong cuộc gặp gỡ này Diệp Minh Thành đã dịu đi nhiều rồi, đột nhiên nghe thấy lời nói, liền buông lỏng tay ra, một đôi mắt còn chứa nỗi khiếp sợ vẫn chưa tiêu tan nhìn chăm chăm em trai mình. Trả thù? Nhưng mà, ngay từ khi còn bé chỉ thấy không được để người nhà mình là Mặc Hi biết được mình bị bắt nạt, cậu bé cũng không định giải thích cho em trai mình. Nhìn thấy anh trai mình vẫn còn do dự, thì cậu bé liền lấy ra một chiếc khẩu trang nhỏ từ trên người và đeo nó vào anh trai, lôi kéo anh trai đi ra ngoài. Dưới gốc hoa đẳng sau nhà trẻ. Bọn thẳng bé mập lùn vừa mới cướp được đồ chơi biến hình của Diệp Minh Thành, chắc chắn sẽ cầm nó ở đây chơi đùa. Bọn chúng đã rất ngạc nhiên khi thấy rằng đồ chơi biến hình này khác với những gì bọn chúng đã chơi trước đó, cái này nhìn giống y như thật, so với trong phim hoạt hình thì giống nhau như đúc.